Khương Nê không nhịn được định tung một cước, nhưng Từ Phượng Niên đã sớm liệu trước, quay đầu trừng mắt một cái. Có lẽ do những năm đầu bị bắt nạt đã thành quen, nên dù hiện tại nàng đã là nữ tử kiếm tiên có thể ngự phong ngàn dặm như lục địa thần tiên, nhưng vẫn theo bản năng rụt chân lại ngay tại chỗ. Từ Phượng Niên vẫn còn hậm hực quát: "Nói, cái tật xấu này của ngươi học từ ai? Là Tào Trường Khanh hay lão thái sư Tôn Hi Tế?"
Khương Nê lạnh mặt, lí nhí lầm bầm: "Cần ngươi quản sao?!"




